|
Thăm
Plơi Pa – Chư Mố
Chư Mố là một xã của Huyện Ia Pa, bao gồm rất nhiều làng ở gần
nhau và có chung tên gọi là Plơi Pa, nhưng mỗi làng có tên gọi
riêng nữa (như Plơi Pa Kranh, Plơi Pa Ơi H’Briu, Plơi Pa Ama Đá
.....) cách Thị xã Ayunpa khoảng hơn 15km. Từ Ayunpa ngó vọng
sang, Chư Mố nằm khuất sau một ngọn núi nhỏ. Người dân ở đây sống
bằng nghề nông nhưng không có ruộng, chỉ làm đất rẫy. Họ trồng đậu,
bắp, mì, cũng có lúa nhưng không nhiều, tất cả đều trông chờ vào
ơn trời nắng thuận mưa hoà. Những bệnh nhân phong cùi sống rải
rác khắp các làng.
Từ
Chư Mố về Ayunpa chưa có tuyến xe chạy, nên mỗi khi đi chợ, đi
Nhà thờ... thì đi bằng Honđa (rất ít), xe đạp, và cũng còn khá
nhiều người đi bộ. Đường đi thì nắng bụi mưa sình, nhưng có những
người không ngại ngùng vượt đường xa,
đường
khó đưa con em đến Trung Tâm Ayunpa tham dự khoá học hè. (Hai
năm nay, tại Trung Tâm Cheoreo – Ayunpa mở lớp học hè cho các
em hoc sinh các buôn làng xung quanh).
Tôi thật là thương khi nhìn thấy một ông già mỗi buổi sáng chở 2
em nhỏ trên một chiếc xe đạp cà tàng đến Trung Tâm cho các em học
rồi trưa lại đến đón về. Đó cũng là niềm vui lớn cho những ai
thao thức với việc học vấn của các em, vì nói chung người Jrai rất
ít ý thức về việc học hành của con em mình, họ có thể cho con em
mình nghỉ học bất cứ lúc nào. Họ thấy cái chữ không quan trọng,
không cần thiết bằng những công việc, những đồng tiền ít ỏi mà
các em kiếm được khi bỏ học. Phải chăng cái đói, cái nghèo đã tạo
cho họ những quan niệm như vậy?
Cái đói, cái nghèo có thể làm cho họ có những quan
niệm không đúng về việc học hành của con cái, nhưng cái đói cái
nghèo đó không làm mất đi nơi họ nét đẹp của người Jrai là lòng
hiếu khách. Một buổi trưa hè nắng cháy bỏng, bốn người trên hai
chiếc Honđa (Cha Vang, chị Xuân, chị Lề và tôi) đến thăm các em
học sinh trong chương trình bảo trợ của Việt Tộc tại Chư Mố (hơn
40 em).
Trời
nắng, mệt, nhưng cảm thấy vui, vì khi đến nơi đã thấy các em và
cha mẹ các em tập họp đông đủ, họ rất vui khi có Cha và Soeur đến
thăm. Cha Vang thăm hỏi, động viên và khích lệ các em học tập.
Nhìn gương mặt hớn hở và rạng rỡ của mọi người, tôi biết họ vui
lắm.
Trong khi tất cả mọi người ngồi chung quanh Cha, chị Xuân để trò
chuyện, thì lại có vài người âm thầm chuẩn bị cơm nước. Khi ra về,
mặt dù rất vội nhưng không thể nào từ chối bữa cơm đầy
tình
thương và lòng mến khách của bà con. Cơm nước được dọn ra rất
nhanh, bữa cơm khách chỉ có món lá mì nấu với cà, chén nước mắm,
nhưng sao thấm đậm tình người. Thật là tiếc vì phải về cho kịp
thánh lễ vào lúc 5 giờ chiều, nên chúng tôi vội vàng dùng cơm
như là ăn lễ Vượt Qua của dân Do Thái vậy. Chúng tôi ra về trong
sự luyến tiếc của các em học sinh và của cha mẹ các em. Hy vọng
những lời nhắn nhủ ân cần và đầy tình thương của Cha Vang, của
chị Xuân sẽ là động lực giúp các em can đảm hơn trong năm học tới,
và cha mẹ các em cũng sẽ ý thức hơn.
Vì vội vàng, trên đường về tôi chẳng để ý gì đến đèn
xanh đèn đỏ. Tôi ung dung rẽ phải khi đèn đỏ, Cha Vang cũng rẽ
theo. Công an giao thông phát hiện, tôi đi trước thoát nạn, Cha
Vang bị bắt đem về đồn. Mọi người đều lo lắng, nhưng tạ ơn Chúa,
mọi sự đã qua, để lại một kỷ niệm nhỏ trong chuyến đi.
Sr.M. Huê, SPC
|