|
Đêm 7/5/2009 thực sự là một đêm rực lửa ở Đền Đức
Mẹ Hằng cứu giúp. Đêm nay, lửa không được thắp nên bởi nến như
mọi lần mà bằng nhiệt huyết trong trái tim, trong huyết quản của
mỗi con người hiện diện nơi đây. Lửa được thắp lên bởi tiếng
trống, tiếng chiêng, bởi giọng hát của các anh chị em về từ núi
rừng Tây Nguyên .
Như thường lệ, sau Thánh lễ tối, các linh mục, tu sĩ
và giáo dân lại quây tụ bên Đức Nữ vương Công lý và Hòa bình để
dâng lên Mẹ những lời nguyện thiết tha, sốt sắng… Nhưng, còn một
điều đặc biệt nữa được chờ đợi trong đêm nay, dù trời lất phất
mưa, có lúc nặng hạt, níu chân người ở lại và gọi mời thêm con
dân Chúa ở các xứ lân cận đổ về -đêm của anh chị em cộng đoàn
Tây Nguyên, đêm của cồng chiêng và của những người đến từ vùng
đất đang được đốt nóng lên bởi bô-xít.
Sau buổi cầu nguyện, những giọt mưa cũng thôi rơi.
Cha con cùng quây quần quanh sân trước tượng Nữ vương Công lý và
Hòa Bình. Chiêng trống cùng áo chàm tiến ra “sânkhấu” trong
tiếng chào đón bằng pháo tay vang dội.
Ngàn lời ca, ngàn đóa hoa dâng lên Mẹ đêm nay như có cả hơi thở
của núi rừng, có tiếng reo của con suối, có tiếng gió chảy qua
đại ngàn, tiếng chim chóc líu lo ríu rít, nhưng trên hết là
tiếng lòng của những người con nơi xa xôi tụ về.
Tiếng cồng chiêng hút hồn người. Điệu múa Jrai kéo
người ta đứng dậy. Như nam châm hút người ta xoáy vào vòng tròn
yêu thương Mẹ vừa mới tạo ra ngay trước mắt.
Như bắt nhịp cho ai
vỗ tay không
dứt.
Người già lưu luyến ở lại
đến những phút cuối cùng, người trẻ cuồng nhiệt tham gia, trẻ em
cũng cầm tay nhau hòa vào điệu xoang quyến rũ. Những áo chàm
Jrai lẫn với áo trắng người Mường, với xanh đỏ tím vàng… của
người Kinh nhưng tất cả nên một trong tình yêu mà Chúa trao ban
cho con Người.
Bước chân uyển chuyển mà khỏe khoắn quen thuộc với
điệu nhảy từ thuở chập chững xen những bước chân vụng về của
“nghệ sĩ một đêm”. Bước chân lập cập của một người già bên bước
chân tấp tểnh của một anh trung niên. Một chị dìu anh chàng
khuyết tật cả 2 chân nhún nhảy cuồng nhiệt… Tất cả phá vỡ chuẩn
mực điệu múa truyền thống, nhưng người ta đắm say trong tiếng
trống tiếng chiêng, tiếng đàn T’rưng. ngời, yêu thương và hiệp
nhất.
Tiếng hát của người con cao nguyên vút cao, như
không bận tâm bởi những nhà cao tầng, những chật hẹp, bon chen
của cuộc sống đô thị. Tiếng gió ngàn, thác đổ, tiếng chim chóc
theo họ từ đại ngàn về Thái Hà hòa nhịp cùng “ca khen Mẹ”.
Mong sao mảnh đất
Tây Nguyên mãi mãi xanh tươi. Mong sao tiếng cồng chiêng mãi
vang xa trên cao nguyên bao la…
Teresa Nguyễn
|