|
Ngậm Ngùi
Câu Chuyện Của Làng Phong Cùi Plơi Knot
Đường đi
Plơi Knot bây giờ không còn như ngày xưa, đường rộng hơn, dễ đi
hơn. Nhớ mấy năm về trước mỗi lần đi thăm các bệnh nhân cùi ở
làng Plơi Knot là một lần khám phá ra một con đường mới. Chưa có
lần nào lối đi trùng với lối về, bởi vì đi toàn đường rừng.
Gọi là làng nhưng Plơi Knot chỉ có 11 hộ gia đình của 10 bệnh
nhân cùi sống với nhau trong một khu rừng, tách biệt hẳn với các
làng khác. Không biết những người này sống với nhau từ bao giờ,
nhưng cách đây hơn 10 năm họ đã phải dời làng 2 lần. Ngày trước
họ định cư ở một vùng đất khác, mỗi khi trong làng có 2 hay 3
người chết liên tiếp nhau, họ cho rằng nơi đó đất không lành,
nên dời làng đi nơi khác. Mỗi lần như vậy họ lại càng vô sâu
trong rừng hơn. Vì ở sâu trong rừng nên cuộc sống của họ bị cô
lập gần như hoàn toàn, không trường học, không chợ búa, không
mua bán.
Cả làng
không ai biết chữ. Cứ như thế họ vẫn sống bình an vui vẻ với
nhau, thức ăn của họ là những cọng rau rừng, những con ếch, con
nhái, con chuột hay bất cứ con gì mà họ bắt được. Chỉ có vài
thanh niên thỉnh thoảng ra thị trấn Phú Thiện để mua những thứ
cần thiết, còn người già và trẻ nít quanh năm chỉ ở trong làng
và ngoài rẫy. Nguồn nước sinh hoạt của họ là con suối rất nhỏ
nằm ở bìa làng. Mùa khô nắng con suối này chỉ còn là một vũng
nước tù rất nhỏ, đục sệt, đen ngòm. Cả làng, từ lớn đến bé, từ
già đến trẻ, kể cả heo, bò đều tắm chung trong vũng nước đó. Năm
trước, trong một lần đi thăm các bệnh nhân phong cùi của làng
này, Cha Trần Công Vang (Việt Tộc) đã ngậm ngùi chứng kiến cảnh
người và súc vật cùng bơi chung trong một vũng ….bùn, họ còn
thiếu thốn mọi sự khác nữa. Cha Vang đã hổ trợ kinh phí để đào
cho làng một giếng nước. Sau một thời gian ngắn, giữa làng đã có
được một giếng nước, nước thật nhiều và thật trong. Làm sao diễn
tả hết được niềm vui của những người dân làng. Họ không bao giờ
ngờ làng họ sẽ có giếng nước. Vì đó là điều vượt khả năng và
ngoài sự tưởng tượng của họ. Từ nay họ sẽ không còn sợ thiếu
nước nữa.
Nhưng vui
chưa được bao lâu thì Plơi Knot được lệnh phải dời làng. lần này
họ bị bắt buộc chứ không tự động dời như những lần trước. Họ
buồn và tiếc nhất là cái giếng nước. Nhà cửa họ có thể dời đi
được, các đồ dùng khác đều có thể đem theo được, nhưng cái giếng
họ không thể nào mang theo. Họ bảo với Amị Tài là một nữ giáo
phu thường tới thăm họ hãy mua lấy đất đó dể làm rẫy và giữ lại
cái giếng đó. Nhưng bây giờ khu rừng đó đã được bán cho một đại
gia, và giếng nước đã bị đập phá không còn vết tích.
Về làng mới, dân Plơi Knot lại rơi vào tình trạng không có nước
sinh hoạt. Nhà nước có khoang giếng nhưng làng không có điện nên
không thể bơm nước lên dùng. Con suối gần đó thì làng bên cạnh
không cho họ lấy nứơc chỉ vì họ là những người phong cùi, người
ta sợ lây nhiễm. Biết bao giờ những người dân làng Plơi Knot mới
có được một cuộc sống an ổn và được đáp ứng những nhu cầu tối
thiểu? Bao giờ họ mới có nước sinh hoạt?
Sr. M.
Huệ
|